Tuesday, July 1, 2014

Việt Nam trong dã tâm xâm lược của CSQT: Cuộc xâm lăng không tiếng súng


Cuộc xâm lăng bằng súng đạn chưa bao giờ im tại biên giới và hải đảo đất nước ta, chúng vẫn muốn xâm lăng đất nước ta bằng những con đường khác. Chúng âm thầm thuê hàng nghìn hecta đất từ các tỉnh biên giới. Đây là một hiểm họa vô cùng lớn liên quan tới an ninh quốc gia. Những thành phần hám lợi ở VN đã vô tình tạo cơ hội cho Trung Quốc chiếm lĩnh đất đai, đặc biệt là đất ở trọng yếu như biên giới. Các Doanh nghiệp của Trung Quốc thoải mái khai thác chặt phá rừng đầu nguồn, làm cạn kiệt hồ thủy lợi, thủy điện thiếu nước trầm trọng, lũ quét tàn phá, nhiều tỉnh miền Trung đã và đang hứng chịu hậu quả. Nếu không nghiêm khắc nhìn nhận vấn đề từ những việc làm tưởng chừng nhỏ này thì phải chăng chính chúng ta đã và đang dâng đất đai của mình cho người Trung Quốc . Kết quả là chúng ta mất đi một phần lãnh thổ của mình. Việc làm được sự tiếp tay của CSVN, họ đã ưu đãi cho Trung Quốc trúng thầu nhiều dự án khai thác tài nguyên khoáng sản công nghệ, để chúng thành lập các "Biệt khu Trung Quốc" như Vũng Áng-Formosa, Xi măng Hải Phòng..., thành lập các phố đèn lồng đỏ như ở Quảng Trị, Bình Dương...

Việc Trung Quốc gia tăng đầu tư và Việt Nam thực sự là một vấn đề đáng lo ngại và VN có nguy cơ mất dần kiểm soát về kinh tế. Theo Thông kê của Cục Đầu tư nước ngoài trong năm 2013, vốn đầu tư ngoại quốc trực tiếp FDI từ Trung Quốc vào VN đã tăng đột biến, lên tới 2,3 tỷ USD đặc biệt ở lĩnh vực bất động sản và dệt may. Mới đây, UBND tỉnh Nam Định vừa cấp giấy chứng nhận đầu tự cho một công ty dệt may của Trung Quốc xây dựng nhà máy với tổng vốn đầu tư 68 triệu USD (tương đương 1400 tỷ VND). Trong bối cảnh VN đang gặp khó khăn về kinh tế, Trung Quốc đã trực tiếp đứng ra mua cổ phiếu rất nhiều. Tình trạng này báo hiệu khả năng trong tương lai các công ty có cổ phần Trung Quốc sẽ không còn là của VN nữa nếu TQ chiếm đa số CP và ghế trong HĐQT.

Một vấn đề gây nhiều bất cập cũng như chương tai gai mắt là số lao động người TQ có mặt tại các khu kinh tế ngày càng nhiều gây ra những hệ lụy lớn về mặt văn hóa xã hội. Khu Kinh tế Vũng Ánh giờ tan tầm, có cả ngàn người Trung Quốc đổ ra đường, nếu nhìn vào quang cảnh đó sẽ không nghĩ chúng ta đang ở trên lãnh thổ Việt Nam. Biển hiệu công ty, biển quảng cáo chữ Trung Quốc và chữ Việt Nam lẫn lộn trên dọc quốc lộ. Có thể nói VN đang dang rộng cánh cửa chào đón thương nhân TQ, để họ tự do mang tiền xâm nhập và các doanh nghiệp, khống chế nền kinh tế VN. Bất động sản VN đóng băng tạo điều kiện cho TQ tìm cách thâu tóm, mua bán để sinh cơ lập nghiệp.

Cùng với việc lấn chiếm đất đai, thâu tóm kinh tế TQ còn gây tổn hại về sưc khỏe cho chúng ta khiến dịch bệnh lan tràn, khiến chúng ta sống trong lo sợ vì những cái chết tiềm ẩn. Thực phẩm với hóa chất độc hại được tuồn vào đường biên giới có mặt khắp thị trường Việt Nam với giá rẻ mạt. Các cơ quan quản lý thị trường im lặng để mặc hàng hóa có nguồn gốc TQ hoành hành, các tiểu thương hám lợi nhuận âm thầm tiếp tay cho sự phá hoại ngầm này. Bộ mặt "người anh em" thâm độc hiện nguyên hình.

Trung Quốc chưa bao giờ từ bỏ ý đồ xâm lăng Việt Nam bằng chứng là chúng đã dùng mọi thủ đoạn hèn hạ để gây tổn hại cho lãnh thổ cũng như tính mạng người dân VN. Chúng ngang nhiên chiếm đất đai ông cha ta để tại, âm thầm xâm lăng trên tất cả mọi lãnh vực. Xét đến cùng một thế lực bên ngoài sẽ không thể dễ dàng tiến sâu vào Việt Nam nếu không có sự tiếp tay thỏa thuận ngầm. CSVN đã luôn tỏ rõ việc đứng ngoài cuộc bằng những mối quan hệ song phương giả tạo. Những ngày tháng gần đây Trung Quốc tiếp tục gây hấn trong vùng đặc quyền kinh tế VN khiến tình hình Biển Đông căng thẳng. VN từ trước cho tới nay vẫn luôn là miếng bánh hấp dẫn trong khu vực Đông Nam Á.

Người dân Việt Nam hơn lúc nào hết hiểu được bộ mặt "anh em" của kẻ láng giềng bất hảo. Bằng chứng là trong những ngày tháng gần đây người dân yêu nước đã liên tục xuống đường tỏ rõ quan điểm với chế độ CS. Dẫu có bắt bớ tù đày nhưng vẫn không từ bỏ ý chí, và việc vi phạm nhân quyền trầm trọng của CSVN càng ngày càng chứng tỏ ngày tàn của chế độ. Đừng để cái giá "chọn bạn làm kẻ thù" trở nên quá đắt.

(Tiếp theo và hết)
HA
(Bài viết được phân tích và tổng hợp từ nhiều nguồn)

Thursday, May 15, 2014

Việt Nam trong dã tâm xâm lược của CSQT


Đất nước Việt Nam từ năm 1974 cho đến nay đã không ngừng nổi sóng trước những cuộc xâm lăng của Trung Cộng bằng nhiều con đường khác nhau. Qua những sự kiện lớn nhỏ trong suốt 40 năm qua đã khẳng định Trung Cộng không những không từ bỏ ý định xâm lược Việt Nam, mà dã tâm của chúng ngày càng lớn: chúng đánh chiếm Hoàng Sa, bắn chìm tàu cá tại Quảng Ngãi và gần đây chúng ngang ngược đặt giàn khoan thăm dò dầu khí vào vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Những con số trong những tài liệu thu thập được cho thấy mối đe dọa xâm lăng của Trung Cộng đã thực sự không thể bỏ qua, và cần phải được đánh giá ghi nhận, cần phải được tuyên truyền trong mỗi người dân để họ hiểu hiện tình đất nước, cùng nhau nắm chặt tay trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền của dân tộc.

Từ sau Hiệp định Paris 1973, Mỹ rút khỏi miền Nam Việt Nam theo thỏa thuận. Quân đội VNCH phải đứng trước nhiều áp lực: vũ khí quân trang cạn kiệt, cố vấn quân sự không còn, CSBV đang tiến dần vào miền Nam Việt Nam. Để phục vụ cho cuộc chiến trên đất liền chống lại cuộc xâm lăng của Bắc Việt, hầu hết vũ khí đạn dược và quân được tập trung xung quanh đô thành Sài Gòn, chỉ bố trí lại một số chiến hạm ngoài biển đảo và vùng 1 Duyên Hải. Trung Cộng vốn dĩ đã có âm mưu xâm lược từ lâu, mảnh đất phương Nam màu mỡ của VNCH mà Hoàng Sa là cửa ngõ luôn là miếng mồi béo bở của chúng. Chúng lấy chiêu bài đầu tư cho CSBV đánh VNCH nhằm thực hiện âm mưu này. Năm 1974 nắm được thuận lợi là CSBV đang chiếm ưu thế, còn VNCH thì đang dồn lực đối phó Bắc Việt, chúng đem quân tới Hoàng Sa bất ngờ đánh chiếm Cam Tuyền, Quang Hòa, Duy Mộc, Vĩnh Lạc thuộc quần đảo Hoàng Sa. Tình hình nguy cấp, ngày 18/1/1974 Đề đốc Lâm Ngươn Tánh, Tư lệnh phó Hải Quân VNCH bay ra vùng 1 Duyên Hai tại Đà Nẵng để chỉ huy chiến dịch. Tình trạng lực lượng lúc đó chênh lệch khá lớn, số quân của VNCH gần như không đủ để đáp ứng cuộc chiến chống lại đội quân hùng hậu của Trung Cộng, nhưng với tinh thần vì nước vì dân, Quân lực VNCH đã ngoan cường chống trả quân xâm lược. Trận hải chiến diễn ra vào ngày 19/1/1974, hộ tống hạm HQ10 do Thiếu tá Ngụy Văn Thà chỉ huy bị thiệt hại nặng nề, Thiếu tá Thà anh dũng hy sinh. Sự hy sinh của Hạm trưởng Thiếu tá Ngụy Văn Thà là một bản thiên anh hùng ca bất tử trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt. Trận hải chiến đó đã gây chấn động toàn miền Nam. Báo chí Sài Gòn một mặt ca ngợi quân đội miền Nam anh hùng, một mặt lên án mạnh mẽ dã tâm xâm lược Việt Nam của Trung Cộng. Thế nhưng CSBV lại hoàn toàn im lặng, thậm chí bác bỏ việc lên án Trung Cộng của VNCH. 40 năm qua CSBV vẫn làm cái việc mà họ đã từng làm đó là nhấn chìm và bôi xóa sự thật này.


Không từ bỏ ý định và dã tâm đánh chiếm Việt Nam, 5 năm sau tại biên giới Lạng Sơn, Cao Bằng, Đặng Tiểu Bình mượn cớ "Dạy cho Việt Nam một bài học" đã bất ngờ tung 60 vạn quân nổ sung xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biên giới. Chúng điều động 9 quân đoàn chủ lực, 6 trung đoàn xe tăng, 4 sư đoàn và một số trung đoàn pháo binh, phòng không; tấn công theo hai hướng. Hướng 1dưới sự chỉ huy của Tướng Hứa Thế Hữu Tư lệnh Đại quân khu Quảng Châu tiến đánh Lạng Sơn, Cao Bằng. Hướng 2 do Tướng Dương Đắc Chí Tư lệnh Quân khu Côn Minh tiến đánh Hoàng Liên Sơn. Quân đội Việt Nam hoàn toàn không ngờ người anh em Trung Quốc lại "dám" đem quân đánh Việt Nam. Việc phủ định dã tâm của Trung Cộng 5 năm trước cùng với những chủ quan hiện tại đã khiến CSVN ngã ngửa. Hai bên giao chiến và thương vong nặng nề.

                   


Tuy nhiên vào thời điểm đó, bản chất của CS là chỉ "khoe khoang" chiến công và vùi lấp đi những sự thật khác. Bằng chứng là báo đài của Đảng khắp nơi đưa tin về chiến thắng Trung Quốc, cờ hoa biểu ngữ đón chào đoàn quân chiến thắng. Ngay tức thì báo Nhân dân ra ngày 23/2/1979 đã đưa tin Quân đội VN lập chiến công tiêu diệt 160.000 tên địch, tiêu diệt gây thiệt hại 18 Tiểu đoàn, bắn cháy nhiều xe tăng xe bọc thép, xe quân sự... Con số quả là đáng ngưỡng mộ xứng danh quân đội anh hùng đã từng chiến thắng hai đế quốc sừng sỏ... Còn về phía Trung Quốc, Đặng Tiểu Bình cũng nghênh ngang "đã chiến thắng về chính trị và chiến thắng chung cuộc" và khẳng định "nếu muốn đã tiến thẳng tới Hà Nội". Hai bên cùng khoe khoang sự thắng cuộc của mình nhưng sự thật sau cuộc chiến là gì thì phải đến những năm gần đây mới được phơi bày. Báo SG Tiếp thị ra ngày 9/2/2009 viết: "Lào Cai, Sapa, Đồng Đăng, Lạng Sơn… bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng, quân Trung Quốc phá sạch sẽ từng ngôi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ tung từng cột điện. Nếu như, ở Bát Xát, Lao Cai, hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang. Thì, tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, Cao Bằng, trong ngày 9-3, trước khi rút lui, quân Trung Quốc đã giết 43 người, gồm 21 phụ nữ, 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai. Tất cả đều bị giết bằng dao như Pol Pốt. Mười người bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối.". Kinh tế Việt Nam bị thiệt hại nặng nề: 320/320 xã, 735/904 trường học, 428/430 bệnh viện, 41/41 lâm trường, 81 xí nghiệp, hầm mỏ, 80000ha hoa màu bị tàn phá, 400000 gia súc bị giết và cướp tại Lạng Sơn, Cao Bằng... nơi mà chúng đi qua. Nhưng con số trên phải đến 30 năm sau mới được công bố, 30 năm CSVN bưng bít sự thật để đạt được điều gì? và có thực sự hiểu bộ mặt thật của người anh em kia không? Chỉ có người dân là chịu đựng tất cả và hiểu hết dã tâm bành trướng của CSQT đầu sỏ.


Đảo Gacma 9 năm sau, lại một lần nữa lãnh thổ Việt Nam dậy sóng trước cuộc xâm lăng của Trung Cộng. Sau Tết Nguyên đán, các chiến sĩ Trung đoàn công binh 83 (Quân chủng Hải quân) nhận lệnh từ Sơn Trà (Đà Nẵng) vào Cam Ranh (Khánh Hòa) cùng với lực lượng bảo vệ đảo của Lữ đoàn 146 (Vùng 4 Hải quân) ra Trường Sa cắm mốc chủ quyền và xây dựng đảo chìm ở Trường Sa theo chiến dịch CQ-88. 6h30 ngày 14/3, tàu Trung Quốc thả xuồng máy chuyển từng tốp lính lên Gạc Ma. Chúng bắn chìm 2 tàu của Việt Nam. Trận chiến tuy ngắn ngủi và thiệt hại không nhiều nhưng cũng chứng tỏ dã tâm lấn chiếm Việt Nam từng phút từng giây của chúng, và rõ ràng chúng chưa bao giờ từ bỏ. Các chiến sỹ Hải Quân Việt Nam đã chống trả đến cùng để bảo vệ chủ quyền trước làn đạn của địch nhưng rốt cuộc Gacma đã mất vào tay chúng. Một lần nữa CSVN im lặng để mặc đất đai của ông cha rơi vào tay giặc Trung Quốc xâm lược.

Trong mấy tháng đầu năm  1988 Trung Quốc đã lấn chiếm một số bãi đá thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Tuy nhiên, sự kiện này đã bị CSVN bưng bít, dấu diếm suốt hơn 20 năm. Cho đến năm 2009, truyền hình Trung Quốc  tung ra một đoạn video hình ảnh các tàu hải quân Trung Quốc tấn công 3 tàu vận tải và  tàn sát mấy chục người lính công binh Việt Nam làm đang làm nhiệm vụ xây dựng dưới biển, thì một số người mới biết về trận chiến tại đảo Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 trong chiến dịch CQ 88  (tức chủ quyền 88) của VN, và 64 chiến sĩ VN đã hy sinh trong trận chiến này.

Ba cuộc chiến tại ba thời điểm khác nhau, dù là quân đội nào cũng đều là cho sự toàn vẹn lãnh thổ Tổ quốc Việt Nam. Lẽ ra Nhà nước phải vinh danh họ, phải tưởng niệm mỗi năm nhưng do đâu đến nay những việc làm như vậy vẫn bị cấm, hoặc nếu có chỉ là sự manh mún của một vài bộ phận nhỏ dân chúng trong nước và đồng bào ở nước ngoài. Với uy lực của một kẻ đầu sỏ, chúng chi phối CSVN để ngăn cấm đàn áp những hoạt động mang tính chất vinh danh, kỷ niệm như: buộc TP Đà Nẵng hủy "chương trình ca nhạc hát về biển đảo quê hương và thắp nén hương tri ân hướng về Hoàng Sa", phá buổi lễ tưởng niệm 74 chiến sỹ VNCH đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc. Trước đó một ngày, UBND TPHCM bị yêu cầu không được nói gì về Hoàng Sa, Trường Sa thời điểm 19/1. Ngày kỷ niệm 35 năm Trung Quốc xâm lược các tỉnh biên giới cũng có nhiều hoạt động phá hoại cuộc biểu tình chống Trung Quốc và lễ truy điệu các chiến sỹ đồng bào đã hy sinh. Thanh niên biểu tình chống Trung Cộng thể hiện tình yêu nước thì bị bắt bớ tù đày điển hình như Phương Uyên, Nguyên Kha, Việt Khang...Phải chăng xương máu chiến sỹ đồng bào đã và đang bỏ lại trên quê hương một cách uổng phí???

(Còn tiếp)
HA
(Bài viết được phân tích và tổng hợp từ nhiều nguồn tài liệu)

Tuesday, April 29, 2014

Lịch sử vinh danh một đời trận mạc....



Xin dành tặng các anh, những người hùng của thế kỷ trước và là những người lính trên mặt trận mới nơi phương trời xa. Người đời sau sẽ nhớ mãi ơn anh, người lính Quân lực VNCH. Chúc các anh thật nhiều sức khỏe cho một ngày về với quê hương.

Ozzie Nguyen


Sunday, April 27, 2014

Người lính, những màu nhiệm bình thường và lặng lẽ


Thật khó khăn khi đặt bút viết về người lính, người lính miền Nam một thời với nhiều hoài bão của tuổi trẻ, với những năm tháng vào sinh ra tử và những vết thương về thể chất lẫn tinh thần không sao lành nổi. Tôi sẽ không viết về chiến tranh, về những đúng sai được mất của cuộc chiến mà tôi chỉ viết về những con người đã một lần chọn cho mình lý tưởng, bước vào quân trường với niềm vui và hoài bão, khoác lên mình bộ đồ trận chỉ vì yêu tha thiết bóng dáng ngạo nghễ giữa đất trời với lời thề thiêng liêng: Vị Quốc Vong Thân.

Đã làm lính nghĩa là đã mang trên vai những trách nhiệm lớn lao, bảo quốc an dân, tiêu diệt kẻ thù. Làm lính là sống hay chết đều cho Tổ quốc, cho thể chế chính trị mình phụng sự. Miền Nam Việt Nam nơi hình thành một thể chế chính trị độc lập đồng nghĩa với việc sẽ hình thành nên những người con, người lính sống chết hiên ngang bảo vệ cho đồng bào của họ nhưng miền Nam ruột thịt lại luôn bị đè dọa tự do cho một chiêu bài thống nhất của CSBV. Ai là kẻ thù của ai, hay tất cả cuộc chiến chỉ để thực hiện tham vọng bá quyền của cộng sản. Dẫu là gì người lính vẫn cứ cầm súng ra trận, nằm gai nếm mật, nỗi lòng chất chứa yêu thương, nhìn cảnh bom đạn chẳng mảy may sợ hãi nhưng lại trào nước mắt khi thấy xác đồng bào mình. Người lính đi vào thơ văn, vào những dòng nhạc đầy máu lửa nhưng cũng đầy nước mắt.


Những năm tháng hòa bình giả tạo, người lính là người hiểu hơn ai hết hai chữ tự do. Máu vẫn cứ đổ, thân xác bỏ lại chiến trường, yêu thương vẫn chỉ để dành cho những phút giây cô độc im tiếng súng. Mang thân mình phụng sự cho quốc gia họ chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có ngày họ rơi vào cảnh không chốn dung thân. Tôi trào nước mắt khi hiểu hơn số phận bi thương và oai hùng của một đội quân được đào tạo chuẩn mực nhất Việt Nam lúc bấy giờ. Bỏ mạng nơi rừng thiêng nước độc và chỉ một tấm poncho bọc lấy thân, một miếng nhôm với tên và số quân rồi vĩnh viễn không bao giờ được tìm lại. Ai chiên thắng, ai thất bại tôi không muốn bàn tới, tôi chỉ đang tìm chân lý cho số phận con người của người lính. Họ là người, phải, con người bằng xương bằng thịt chảy chung dòng máu như tôi hay bao người đã và đang giương cao ngọn cờ chiến thắng. Chiến tranh xét đến cùng đã cướp đi của hai bên nhiều thứ nhưng người lính Miền Nam 20 năm cho tự do của mình và cũng gần 40 năm cho tự do ấy đã còn gì và mất gì. Miền Nam ngày ấy đau thương đến tận cùng, họ là kẻ thù cần phải đánh đuổi đến thế sao. Những hình ảnh, ký ức đau buồn còn lưu lại cứ day dứt lòng tôi: người lính gồng gánh cho dân chạy loạn, tay dắt em thơ mẹ già trong mưa bom bão đạn. Người lính làm bia đỡ đạn, làm dù che pháo....

Những địa danh nổi tiếng trải dài từ Quảng Trị tới Cà Mau chất đầy xác người. Kẻ thù là đây sao, đạp bằng tất cả để đạt được điều này sao. Ngày hôm qua các anh khóc cho đồng đội chết mà chưa kịp liệm, thì ngày hôm nay anh nằm xuống bỏ lại cuộc đời mình cùng giấc mộng về Sài Gòn tự do. Thương thay, người lính họ đâu biết cái ngày ấy vốn dĩ họ đã không thể thực hiện giấc mơ cho một thể chế chính trị hào hùng nhưng non trẻ. Và quy luật vẫn cứ là kẻ mạnh luôn thắng. Công sản Bắc Việt lúc đó được hậu thuẫn rất nhiều cả về quân sự, vũ khí và kinh tế từ Cộng sản Quốc tế trong khi dù được Mỹ đầu tư rất nhiều nhưng vào những lúc cam go nhất đồng minh lại bỏ mặc họ. Hiệp định 1972 phơi bày bộ mặt giả dối của Cộng sản cũng như tham vọng đánh chiếm miền Nam đến cùng của chúng con VNCH đã quá quân tử để rồi chứng kiến sự ngấm ngầm xâm lược của Cộng sản cho đến giờ phút hấp hối của Sài Gòn hoa lệ. Và người lính lại chính là những người đầu tiên nếm trải bất hạnh của sự sụp đổ. Thế giới lặng câm nhìn họ chết, chết dần chết mòn trong tủi nhục. Hai mười năm chính chiến nếm trải cho đến những phút giây sau cuối họ ra sao, hỡi người lính Miền Nam? Nơi đó, người chết thì bị cày mộ oan nghiệt, người còn sống lành lặn thì rũ mòn trong trại cải tạo, người thương tật cô nhi quả phụ thì sống không nhà không cửa. Tôi tự hỏi hai chữ Tự do kia có là đích thực khi miền Nam đau thương triền miên Tôi không thể tưởng tượng được khi xem nhưng thước phim, những tài liệu còn lưu giữ lại về số phận đau thương của những người lính miền Nam. Sau 75 các trải cải tạo mọc lên như nấm, những hình thức cải tạo nghiệt ngã chỉ để dày vò thể xác và tinh thần của những người mà cộng sản họ cho là kẻ thù của dân tộc. Các anh là những người tù không có án chịu đọa đầy, chôn vùi những năm tháng của mình trong hố sâu bẩn thỉu. Một câu hỏi cứ mãi đeo đẳng tôi khi hiểu thêm về số phận họ. Họ có quyền sống cho lý tưởng của họ, nhưng không thể chỉ vì lý tưởng ấy mà họ phải gánh chịu những đắng cay dai dẳng đến vậy.

Người dân miền Nam sẽ vẫn luôn nhớ mãi về  họ, những hình ảnh đẹp về Hải Quân, Không Quân, Biệt Động Quân, Thủy Quân Lục Chiến, Lính Dù....đã sống trọn vẹn cho lý tưởng, nghĩa tình với nhân dân. Miền Nam 20 năm dù tràn ngập binh lửa nhưng hạnh phúc, trẻ nhỏ không phải ăn xin hay vớt dầu cặn trên sông, phụ nữ không phải lột hết quần áo cho người ngoại quốc ngắm nghía sờ nắn tuyển vợ. Sau 20 năm, anh, người lính của chiến trận và là người tù của thời bình, lưu vong trong lòng dân tộc và lưu đày trên chính quê hương. Cuộc chiến quả là dai dẳng với anh, những người lính miền Nam, chiến đấu cho đến tận cùng hơi thở. Anh lạc mình trên đường phố quê hương. Sự đổi thay ác nghiệt cũng đồng nghĩa không còn chỗ cho anh. Lại một lần nữa anh bước vào cuộc chiến: người lính tha hương trên xứ người để tìm lại tự do, mái đầu sương đã điểm với những hoài niệm oanh liệt một thời cho những giây phút đau khổ không bao giờ quên và những trăn trở cho hôm nay nơi mộ phần đồng đội mình từng ngày bị giày xéo, nơi đồng đội mình những người thương binh đang sống đọa đày.

Lại một 30/4 nữa trở về trong những hồi tưởng, những tiếc nuối nhưng cũng chất chứa đau buồn. Đã ai thử một lần nhìn lại 2 chữ Vinh danh để ghi cho hết những điều tưởng chừng giản đơn nhưng cay đắng và khốc liệt chưa. Và Vinh danh bao nhiêu cho đủ, bù đắp chừng nào mới hết những xương máu họ đã để lại. Ngày 30/4 như một cái mốc thể hiện đầy đủ những trạng thái cảm xúc khác nhau, riêng tôi cảm xúc ngày càng rõ bởi chính sự thật về họ, về VNCH về khoảng thời gian đã đi qua, về bộ mặt của kẻ thắng cuộc. Tôi mừng vì những ngày này với tốc độ phát triển của thông tin báo chí, tôi và nhiều người dân hiểu biết không còn bị ru ngủ bởi những bộ phim bài hát ca ngợi chế độ của phía bên thắng cuộc nữa.



Cuối cùng tôi xin dùng một câu văn mà nhà văn Phan Nhật Nam đã viết để kết thúc những dòng cảm xúc của mình về lính: "Người lính Việt Nam đã chiến đấu và tồn tai như một nhiệm màu. Trên màu nhiệm bình thường lặng lẽ này Tổ quốc điêu linh thở từng hơi ngắn đớn đau...."

Ozzie Nguyen

Saturday, February 15, 2014

Bài học ngày hôm qua


Trong bài học vỡ lòng
Con học ngày hôm qua
Có non sông đất nước, bờ đê, ngọn cỏ
Có cánh diều đu mình trong gió
Có tiếng hò văng vẳng bến sông quê

Lớn khôn lên trong chủ nghĩa Mac-Lê
Con được dạy Đảng cho ta mầm sống
Cho ta biết bao mùa xuân hy vọng
Bước vào đời phải sớm là Đảng viên

Con trưởng thành bằng suy nghĩ trung kiên
Rằng "giặc" là Ngụy ác ôn ngày xưa đó
"Ta" đã đánh đã đuổi ra khỏi cửa ngõ
Đất nước mình sạch đẹp xâm lăng

Học và hiểu lòng người khắp thế gian
Dẫu không sống trong thời xa xưa ấy
Nhưng con vẫn trọng những gì tự con tìm thấy
Cộng Hòa hay Cộng Sản cũng đều nước Việt Nam

Độc lập dân chủ mà sao lắm dân oan
Hạnh phúc, Tự do mà đói nghèo tăm tối
Đảng nào của dân, Đảng nào đưa lối
Gần 40 năm khổ đau vạn kiếp người

Hoàng Sa, Trường Sa, biên giới Việt Nam ơi
Ai đã bỏ mặc cho ngoại bang xâm lấn
Ai là Ngụy thì đời sau nhìn nhận
Và cánh cửa nào cho một nước tự do

Bộ não của con là cha mẹ cho
Nhưng lẽ sống là cuộc đời ban tặng
Bước chân đi giữa bốn bề ngập nắng
Con hiểu sự thật ngày hôm qua đen trắng ở đâu...

Ozzie Nguyen
14/02/2014